Lạm phát và tăng trưởng kinh tế

Thứ sáu, 26/02/2010, 10:47 GMT+7

Tăng trưởng kinh tế và lạm phát là hai mặt gắn bó chặt chẽ với nhau. Tăng trưởng kinh tế tác động đến lạm phát và ngược lại lạm phát tác động đến tăng trưởng kinh tế. Tăng trưởng hiệu quả thì lạm phát thấp, ngược lại lạm phát cao thì tăng trưởng thấp, thiểu phát. Lạm phát và tăng trưởng chỉ là bạn đồng hành tin cậy khi tỷ lệ giữa hai yếu tố này không vượt quá 1,4. Năm 2007, Trung Quốc đạt mức tăng GDP là 11,5%, lạm phát 5,4%; Singapore tăng GDP 7,5%, lạm phát 3%. Ở Việt Nam, năm 1986 lạm phát lên đến 774,7%, sau đó đã được giảm dần xuống 1 con số, và kinh tế tăng trưởng dần: 1986 - 1990 đạt 4,4%; 1991 - 1995 8,2%; 1996 - 2000 6,9%; 2001 - 2005 7,5%.

Trong vài năm qua tình hình có nhiều biến đổi: lạm phát tăng, tăng trưởng giảm. Năm 2007 lạm phát đạt mức 2 con số là 12, 63%, tăng trưởng đạt 8,48%. Năm 2008 lạm phát lên đến 23%, trong khi tăng trưởng GDP chỉ ở mức 6,23%. Vì sao lạm phát ở Việt Nam lại cao hơn nhiều nước khác; chẳng hạn năm 2006 mức lạm phát trung bình của các nước đang phát triển trong khu vực châu Á là 3,3%, trong khi Việt Nam là 7,5% (cao hơn gấp đôi). Năm 2007 chỉ số lạm phát châu Á ở mức 2 - 3%, còn Việt Nam là 12,63%.

Có thể dẫn ra một vài nguyên nhân: ngân hàng cho vay quá nhiều (năm 2007 tăng trưởng tín dụng tại Việt Nam lên đến trên 50%); chi tiêu công quá lớn (bội chi ngân sách chiếm 5 - 6% GDP); là chúng ta chưa có sự chuẩn bị đầy đủ khi hội nhập kinh tế quốc tế, dẫn đến phụ thuộc quá nhiều vào kinh tế bên ngoài (nhập siêu năm 2007 lên đến 14,12 tỷ đô la, năm 2008 18 - 20 tỷ đô la). Để kiềm chế lạm phát, chính phủ đã đưa ra các nhóm giải pháp, trong đó có việc thắt chặt tiền tệ và tài khóa, cắt giảm đầu tư, chi phí, tiết kiệm trong sản xuất và tiêu dùng… Nhưng liệu những biện pháp chống lạm phát của Việt Nam đã làm cho tăng trưởng kinh tế giảm (thiểu phát) với biểu hiện là những khó khăn trong sản xuất công nghiệp (thiếu vốn, giảm tiêu thụ sản phẩm, cắt giảm lao động, xuất khẩu gặp khó khăn về thị trường và giá cả…).

Như vậy để có thể đạt được mức tăng trưởng cao và lạm phát thấp, cần phải có những biện pháp chiến lược cấp bách như sau:

- Chuyển dịch cơ cấu kinh tế đúng hướng; chuyển mạnh sang công nghiệp công nghệ cao, công nghiệp sạch, công nghiệp phụ trợ, dịch vụ công nghệ cao, chuyển giao công nghệ mới; hạn chế phát triển các ngành tài nguyên quá lớn, các ngành gây ô nhiễm, các ngành gia công, kinh doanh đất đai, nhà ở.

- Quản lý nguồn vốn đầu tư nhà nước có hiệu quả để đảm bảo tổng đầu tư ở mức 30% GDP; cân đối thu chi, không để thâm hụt ngân sách cao, chi tiêu công lớn; loại bỏ các đầu tư gây thất thoát, lãng phí, tham nhũng, kém hiệu quả.

- Thoát khỏi hình mẫu kinh tế phụ thuộc quá nhiều vào đầu tư nước ngoài (các nguồn vốn FDI, ODA…).

- Quản lý giá các mặt hàng chủ chốt, tránh tiếp cận giá cả thế giới, có các biện pháp hạ giá sản phẩm xuống mức phù hợp với thu nhập của người dân, tăng lợi thế giá cả hàng hóa thấp trong cạnh tranh, xử lý các hiện tượng đầu cơ tích trữ.

- Chống sự độc quyền của các tập đoàn doanh nghiệp nhà nước, tổ chức lại tập đoàn, tổng công ty nhà nước (tổng công ty nhà nước phải thực hiện vai trò là công cụ can thiệp để thị trường phát triển lành mạnh, không nhằm mục đích tranh mua kích giá mà nhằm lập lại cân bằng thị trường).

- Sử dụng gói kích cầu hợp lý, chủ yếu đầu tư vào xây dựng chuỗi sản xuất kinh doanh các mặt hàng thế mạnh và xây dựng cơ sở hạ tầng nông thôn.

PGS.TS. PHƯƠNG NGỌC THẠCH

(Phó chủ tịch Hội khoa học kinh tế và quản lý TP.HCM)



Viết phản hồi



 Ẩn email của tôi
 

Giới hạn tin theo ngày :   từ   đến